28.9.14

“给我一支烟” 第三章 CHO EM MỘT ĐIẾU THUỐC CHƯƠNG III


>> Download mp3给我一支烟 3
白天真好,因为有阳光。
Ban ngày thật đẹp vì có áng sáng mặt trời.
有阳光真好,因为可以看清她粉黛未施的脸。
Có áng sáng mặt trời, thật hay! để có thể ngắm rõ gương mặt không son phấn của em.
( 粉黛 fěndài] phấn trang điểm)   
她不化妆真好,因为不化妆的她在我怀里温柔地睡。
Em không trang điểm, thật hay! vì em không trang điểm thì thật dịu dàng ở trong lòng tôi.


她鼻息如兰,细细的眉毛轻挑着,尖下巴有一点翘,老天居然造就了这么个尤物!唉,大把男人倒霉了。
Hơi thở em thơm ngát như lan, hàng mi nhỏ hất nhẹ, cằm hơi vênh, ông trời đã tạo ra cục cưng thế này! Ôi! Bọn đàn ông gặp chuyện không hay rồi!  
 就这么看着她,这个美丽的女人,如果我们在别的地方认识,就算上刀山进油锅我也会追她!
Cứ nhìn em như thế, cô nàng xinh đẹp, nếu chúng ta quen nhau ở một nơi nào đó khác, dẫu có phải lên núi đao nhảy vạc dầu anh cũng nhất định theo đuổi em!   
而且死缠烂打。
Có khi chết rạc chết rơi vì em.  
我轻轻吻了一下她的嘴唇。
Tôi chạm nhẹ lên bờ môi em.   
她迷迷糊糊地睁开眼睛,迷迷糊糊地说:
是你啊……” Em mơ màng mở mắt, giọng cũng đượm mơ màng: “Là anh à…..”   
不会吧?昨天夜里跟她有过肌肤之亲的还有谁?
Không thể chứ? Đêm qua cùng em chạm xát xác thịt còn là ai nữa?   
已经九点钟了,我今天迟到了!
Đã 9 giờ, tôi bị muộn làm rồi!   
我明白了以前那些个皇帝为什么有从今不早朝的意思了。可惜我不是皇帝啊,我要真是皇帝,就把身边这小女子带回我的行宫,一辈子都不让她离开我半步!
Giờ thì tôi hiểu vì sao các vị hoàng đế xưa kia có những ngày không lên triều sớm. Khỉ một nỗi tôi đâu phải vua chúa, nếu được là vua, tôi sẽ rước người con gái này về hành cung, giam nàng cả đời không được cách xa tôi nửa bước.   
一想到这,忽然有点害怕,我不是已经爱上她了吧?老天爷,千万别!因为我不是对手!
Nghĩ đến đây, bổng nhiên hơi lo sợ, chẵng lẽ tôi đã phải lòng em? Trời ơi, ngàn vạn lần đừng như thế! Tôi không phải đối thủ của cô ta! 
 穿好衣服,胡乱洗漱了一下,我坐在她的床边。
Mặc xong quần áo, vệ sinh qua loa xong, tôi lại ngồi bên giường nàng.  
 
……我要走了,还得上班呢! “Em à……anh phải đi rồi, còn phải đi làm nữa!”   ……”,她揉揉眼,还是一副迷糊相,好啊,,她靠着床坐起来:给我一支烟,亲爱的。 “Hưm…….”, em dụi dụi mắt, trông còn ngái ngủ lắm, “ tốt thôi”, Em dựa người dậy: “ Tình Yêu, cho em một điếu thuốc!”  
 
一起床就抽,你这瘾可是有点大啊! “ Vừa dậy đã hút, em có vẻ nghiện rồi đấy!”   
但我还是帮她点了一支。
Nhưng tôi vẫn châm một điếu cho em.  
 
……亲爱的,咱俩商量个事儿吧,她轻轻吐出一口烟,没有看我,是这样,你看,亲爱的……我这个月要交房租了,还差一点钱,你能不能……” “Này……Tình Yêu, chúng mình thương lượng một việc nhỏ nhé,” em thả ra một làn khói thuốc, không nhìn tôi, “ Thế này, anh thấy đấy, Tình Yêu……tiền thuê nhà tháng này em trả rồi, còn thiếu vài chút, liệu anh có thể……
  靠!i服了her   还以为她也把昨天晚上当做是一份尘缘呢,原来……原来也只是做生意而已!Cứ lầm tưởng cô ta chỉ tính đêm qua là cõi trần duyên, hóa ra……Hóa ra vẫn cứ là làm tiền!   
她倒真不为自己立牌坊!
Cô ta cũng chẳng vì bản thân giữ lấy thể diện.  

 差多少?我冷冷地问。“ Thiếu bao nhiêu?” Tôi lạnh nhạt hỏi.   
……你给我四千就行了。她如葱的玉指在我腿上磨挲。“ Ừm……Anh cứ đưa 4 nghìn là được rồi.”   
这也算是给我打了个八折?
Thế nghĩa là cô ta giảm giá cho tôi 20%?  
 
唉,这小娘,也忒黑了点吧?
  说真的,我包里还真有钱给她,但本少爷虽算不上风流倜傥,怎么着也是年轻有为、气度不凡吧?我再怎么样也不会花钱去嫖啊! 
Ây! Cô bé này, cũng quá tặm tịt chứ! Nói thật, trong túi không có tiền cho cô bé, nhưng bổn thiếu gia tuy không phong lưu, làm sao cũng có khí phách chứ! Mình làm sao không tốn tiền với gái gú chứ!

风流倜傥 [fēngliú tìtǎng] phong lưu phóng khoáng。

  
我包里没带这么多钱,过两天再说吧。 “Anh không mang theo từng đấy tiền, hai ngày nữa bàn lại”
 她笑了,扬了扬柳眉:
随便你了,那就不送了,麻烦把门带上! Cô ta nhíu mày cười: “Tùy anh thôi, thế không tiễn nhé, làm ơn ra về đóng cửa”。   
那天夜里,我躺在床上,鼻子里尚留她的芳香,指尖尚留触摸她肌肤的感觉,我一次次告诫自己别去想她,甚至用最恶毒的语言骂她,但我还是阻止不了对她的思念。Đêm đó, tôi nằm trên giường, trong mũi vẫn vương phất hương thơm của cô ta, những đầu ngón tay còn nguyên cảm giác rờ lên làn da cô, tôi đã bao lần bảo mình đừng nghĩ đến cô ta nữa, thậm chí thóa mạ cô trong suy nghĩ, nhưng rồi tôi vẫn không thể cấm đoán nổi nỗi nhớ nhung.   

我被关进了一座牢房。Tôi bị tống vào một nhà ngục.  
 这座牢房,是用我对她的思念筑成的。
Cái ngục này được xây bởi nỗi nhớ. 
 而钥匙,在她手上。Và chìa khóa, nằm trong tay em.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét